“Huống hồ lỡ như không phải phía Dung Chân, mà lại liên quan đến an nguy của tiểu sư muội hay Vi Lãi thì sao, thế lại càng tệ hơn... Tóm lại, mua một tặng một thì cứ nhận, đổi phúc báo này không lỗ.”
Âu Dương Nhung gật đầu lẩm bẩm, đồng thời hơi nghiêng đầu, nhìn về hướng Tinh Tử phường:
“Nhưng để cho chắc, gần đây ở chỗ Dung Chân, ta tốt nhất đừng nhắc đến chuyện trả thơ nữa, cứ coi như quên béng đi. Nếu nàng có hỏi tới... thì cứ đánh trống lảng cho qua chuyện... Ngay thời điểm mấu chốt này, đừng nên gây thêm rắc rối thì hơn.”
Hắn thở dài một hơi.




